Mùa ỏm cọ

10:49, 09/12/2024

BHG - Mùa Đông lạnh một chút trên núi sẽ có quả cọ rừng. Mùa cọ không kéo dài, cọ kết trái lâu nhưng cũng chín nhanh nên lúc vào mùa những người trên bản bắt đầu đi trèo cọ về ỏm. Quả cọ nếp thịt dầy mềm dẻo thơm và bùi sẽ là món ngon đặc sản được yêu thích của nhiều người.

Cọ ỏm của đồng bào dân tộc Tày.
Cọ ỏm của đồng bào dân tộc Tày.

Cây cọ gắn với người dân miền núi Hà Giang, ở các vùng có nhiều đồi cọ hầu như mọi mái nhà đều được lợp bằng thứ lá cây to nhất trong rừng, núi này. Nên người dân quê tôi quý cây cọ coi thứ cây này như một phần quan trọng trong đời sống của mình. Quả cọ dài bằng quả trám nhưng thuôn mập nhiều thịt hơn, vỏ mỏng màu tím xanh, hạt to mọc thành chùm trên phần cành hoa mọc riêng theo mùa trên ngọn cao nhất cây cọ. Mùa hái quả cọ, những người miền rừng đi từ sáng lên núi, hành trang mang theo có bao tải, dao và một cái nồi nhôm con con để ỏm cọ ăn thử. Đến đồi cọ gặp cây thấp họ dùng sào tre rung vài quả xuống rồi ỏm thử nếu ngon mới rung lấy hết, gặp cây cao từ 5 đến 10 mét thân xù xì vươn lên cao vút thì phải tìm cách trèo lên mới có thể hái quả cọ. Trèo cây cọ không dễ chút nào, thân cây cọ được bọc lại từ các bẹ đầu cành nhiều gai và theo thời gian nhiều bẹ thân đã mục ruỗng khi trèo dễ bị gẫy, trượt rất nguy hiểm. Trèo cọ không thể ôm và trượt lên như leo trèo các cây thông thường mà cần phải bắc thang tre mới lên tới ngọn được. Thang tre được chặt trong rừng, dùng lạt buộc áp vào thân cây cọ, còn thêm hai người giữ thang một người nhanh nhẹn sẽ đảm nhận việc trèo lên. Cọ rụng rào rào, người ở dưới nhặt lấy vội vàng rồi nhanh chóng nhóm lửa đổ nước vào nồi nhỏ mang theo hoặc ống bương đun nước nóng để ỏm cọ nếm thử. Gặp cây cao mất bao công trèo nhưng không ngon thì oải lắm, phải cây có quả ngon thịt dẻo hương thơm nhiều mỡ thì mừng lắm. Nên người đi hái quả thường ghi nhớ trong lòng đồi nào có cây cọ ngon, rừng nào có nhiều cọ nếp để nhớ mùa sau còn đến mà thu lấy không cần thử nữa. Một cây cọ có từ 3 đến 5 cành hoa kết quả, được mùa có thể hái đến 70 cân vừa đủ nhà ăn còn có thể bán lấy tiền.

Những ngày xa xưa trước đây cọ cũng là quả cứu đói mùa giáp hạt của người miền núi chúng tôi. Tháng củ mật đói nghèo trên núi mùa này cũng chỉ còn thứ quả trên thân cây gai xù xì này có thể ăn no bụng hoặc bán đổi lấy tiền, mua gạo được. Cọ ỏm trong nồi lớn từ sáng sớm váng mỡ nổi vàng ươm trên mặt nước, bám vào thành nồi dầy như mỡ lợn. Đó là nồi ỏm cọ trong ký ức của biết bao đứa trẻ miền núi. Cọ ỏm xong người lớn buộc thành túi nhỏ chừng 25 quả gánh trong sọt tre mang ra chợ thị xã bán. Trẻ con ở nhà được bớt riêng một giỏ đầy ăn thay cơm bữa sáng. Cọ ăn không ngấy nên ăn được nhiều bỏ lớp vỏ hơi chát ra là có thể vừa nhâm nhi cho ấm bụng, cũng có khi gặp cây cọ ngon béo quá ăn cả vỏ không bỏ chút nào luôn. Quả cọ ăn rất tốt cho đường ruột nên càng được nhiều người ưa thích. Lớp mỡ vàng từ quả cọ ngày xưa được các bà các mẹ dùng lông gà quệt lấy cho vào lọ để dùng thay cho mỡ lợn xào nấu thức ăn qua mùa đông nghèo. Thứ mỡ cọ ấy còn được bôi lên tóc trẻ con để đuổi chấy, rận rất tốt còn giúp cho tóc mượt hơn nữa.

Quả cọ ỏm qua nước sôi chừng 70 độ là chín, không cầu kỳ chế biến nhưng cũng nhiều người lấy thịt quả làm xôi cọ, bánh dày cọ ăn như một món mỹ vị ít khi được thưởng thức. Giờ đây cuộc sống khấm khá, đời sống đã no đủ quả cọ là món ăn chơi, đặc sản theo mùa của người thành thị. Nhưng người hái cọ bây giờ là dân buôn nhiều hơn, họ hái cọ về bán cho người ỏm đi bán ngoài chợ. Cọ bán theo túi, cân cũng được giá nên giúp người miền núi có thêm nguồn thu lúc nông nhàn. Cọ vẫn bùi ngùi hương vị núi rừng ấy vẫn được người ta tìm ăn mỗi khi mùa Đông.

Bài, ảnh: Trà Nhân


Ý kiến bạn đọc


Cùng chuyên mục

Lưu giữ “hương rừng" Tây Côn Lĩnh
BHG - Mỗi dịp Tết đến, xuân về, cùng với bánh chưng xanh, câu đối đỏ thì trên các ban thờ của mỗi gia đình không thể thiếu đi những nén hương trầm thơm ngát. Ẩn sâu bên trong hương thơm nồng ấm ấy không chỉ là lòng hiếu kính, biết ơn của con cháu dành cho tổ tiên mà còn thể hiện những câu chuyện riêng về truyền thống văn hóa dân tộc.
29/11/2024
Hỗ trợ người dân phát triển du lịch
BHG - Quản Bạ là một huyện nằm trong vùng Công viên Địa chất toàn cầu UNESCO Cao nguyên đá Đồng Văn. Với thế mạnh là nhiều danh lam thắng cảnh, điểm check in mới lạ và đa dạng văn hóa các dân tộc. Thời gian qua chính quyền địa phương cùng người dân đã tập trung đẩy mạnh phát triển du lịch cộng đồng, gắn với bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa, thu hút nhiều du khách tham quan, trải nghiệm.
28/11/2024
Rêu đá - Thức quà của dòng suối trong lành
BHG - Trong tiếng Tày,  “Quoẹ húc” chỉ loại rêu quý hiếm, mọc bám vào các gờ đá nơi thượng nguồn con suối. Là thức quà của dòng suối trong lành, rêu đá gắn liền với cuộc sống của người Tày xã Xuân Giang và xã Bằng Lang (huyện Quang Bình) từ bao đời nay. Trong năm 2024, món rêu đá nướng của người Tày Quang Bình đã được vinh danh với giải Nhất trong cuộc thi Chấm món ăn tiêu biểu các tỉnh, thành phố tại Lễ hội Văn hóa, Du lịch, Ẩm thực Quốc tế Hà Giang lần thứ I. 
27/11/2024
Lưu giữ nghề thêu thổ cẩm của dân tộc Cờ Lao
BHG - Dân tộc Cờ Lao là một trong số ít các dân tộc thiểu số sinh sống ở chân dải Tây Côn Lĩnh, thuộc địa phận xã Túng Sán (Hoàng Su Phì) còn lưu giữ được nghề thêu thổ cẩm truyền thống. Qua đôi bàn tay khéo léo của người phụ nữ Cờ Lao đã tạo ra những sản phẩm với màu sắc và hoa văn phong phú, chứa đựng nhiều giá trị văn hóa truyền thống. Mỗi vạt áo, gấu quần được thêu họa tiết tỉ mỉ, chỉn chu bởi sự sáng tạo của những người phụ nữ gửi gắm biết bao tâm tình, nét đẹp trong đời sống văn hóa, được coi là “hồn cốt” góp phần tạo nên bản sắc đặc trưng của người Cờ Lao.
22/11/2024